Em nói tính cách đàn
ông
Nhưng mà Thượng Đế cũng không chịu à
Bởi em vẫn phận đàn
bà
Lo toan con cái, cửa nhà đầy vơi
Dám yêu, dám đứng giữa trời
Điều đâu làm được lắm đời nam nhi
Gắng quên đi cái chữ “Vì”
Gắng ban thương mến cho đi nỗi buồn
Rồi mai đường rộng xe tuôn
Rồi mai giơ cánh tay vươn ôm trời
Người sinh ra có kiếp, thời
Khôn, dại cũng để cho
người hiểu thôi
Thương em viết tặng mấy lời
Đừng buồn vũng nhỏ, đừng coi nhẹ mình
Hơn người khai sáng anh minh
Bình an cũng phải biết mình là ai.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét