Thứ Sáu, 1 tháng 3, 2013

Khách đường xa




Buổi tan trường, không hiểu sao lại tự viết lên cuốn sổ của mình:
“Tôi là khách lữ hành cô độc
Lấy đường xa lấp kín chuyện u sầu”
Bao nhiêu năm thăng trầm, nhưng chưa bao giờ có được cảm giác thực sự có được điều mình mong ước.
Nhưng lúc nặng nề nhất này, thấy tự tin đến kỳ lạ và có lẽ chưa bao giờ thấy bản thân thay đổi, quan niệm thay đổi, cách nhìn nhận vấn đề cà cách cư xử cũng thay đổi.
“Cuộc đời có một dấu chấm ở giữa”
Câu mới của cuộc đời sẽ là chữ N

Cô gái và bà cụ già



Cô gái và bà cụ già


Có một cô gái xinh xắn, nhẹ nhàng, ngoan ngoãn kể với tôi rằng cô ấy đã làm cô ấy vô cùng ngạc nhiên. Đó là khi cô ấy nhìn thấy một bà cụ mang một túi nặng  ở bến tàu điện ngầm. Cô đã đến gần và hỏi cụ già rằng cô ấy có thể mang giúp cho bà cụ được không thì bà cụ hỏi lại cô ấy r rằng: " Cô có ăn cắp của tôi không?"
   Khi nghe chuyện này tôi im lặng vì cảm giác của người già thường chính xác.
   Và đến một ngày tôi mới thấy rằng cô gái đó sẵn sàng đồng lõa với sự ăn cắp và những việc làm hại tới người khác thì tôi lại nhớ lại câu chuyện mà cô ấy đã kể cho tôi nghe.
   Với tâm đạo thì kẻ đồng lõa tội to hơn người trực tiếp phạm tội vì ở trong ánh sáng nhìn nhận được ra bóng tối. Người trực tiếp phạm tội thì mải mê, luẩn quẩn trong bóng tối mà cũng không biết đó là bóng tối.
   Bởi vậy khi người không xấu mà làm điều xấu thì rất nguy hiểm vì sự chủ động của họ.Và để cản trở họ thì cũng rất khó vì họ vẫn tin là họ đang ở trong anh sáng và nhiều kẻ còn nghĩ là mình uyên bác, đắc đạo hơn vạn người.
   Người xấu để trở thành người không xấu thì cần thời gian vì họ phải lần mò trong bóng tối. Cũng nhiều kẻ không ra được vì không tìm được đường, không có cơ hội... và đôi khi còn bi đạp trở lại. Bới vậy một bàn tay nâng đỡ, một lời nói ân cần đúng lúc sẽ là ngàn vàng cho một con người để cho họ thấy được đúng sai, biết được thế nào là sự tham lam tội lỗi và biết dừng lại trước sự cám dỗ
   Lại một lần nữa hiểu được rằng để biết mình là ai là một chuyện cực kỳ khó.
   Người xấu tướng biết được mình xấu tướng mà dưỡng tâm thì mọi điều lại tốt lành
   Kẻ biết nhiều, nhưng không biết dưỡng tâm để khi tâm đen thì sẽ không biết mình là ai. Lúc đó mọi chuyện thay đổi và không bàn tay nào có thể cứu được vì những kẻ đó luôn luôn nghĩ rằng có thể nắm bắt được tất cả không cần biết những sự bệnh hoạn của mình.
   Không mấy kẻ dám uống nước biển vì nước biển chỉ có một vị mặn. Kẻ dưỡng tâm thì biết nghe, giống như biết nâng niu nước biển trong nắng để một ngày nó trở thành hại muối long lanh cho cuộc đời.

TO LOA




Bà xã ơi, ới  hỡi mình ơi
Duyên tình chút nguội bởi đôi nơi
Yêu mình...ôm gối sao diệu lạnh
Mình nhớ tình tôi một góc trời

Yêu mình có lạnh chẳng đơn côi
Mình hỡi anh đây góc ngạnh đời
Thiên thu tình ái trong say đắm
Mình hỡi...anh về với chơi vơi




Ơ tớ ngơ, tớ phất phơ
Thiên hạ bảo tớ cái thằng khờ
Tớ thì sung sướng ...ngơ ngơ đấy
Tối về chăn lạnh ...vớ nàng thơ

Kẻ sinh giữa đời ai chẳng mơ
Mơ loạn, mơ điên, mơ vật vờ
Mơ yêu, hạnh phúc...mơ nhiều lắm
Tớ chỉ mơ hoang...hạnh phúc chờ

Tại tớ hâm hâm cứ vật vờ
Rượu hũ banh trời cứ ất ơ
Ngày mai và vẫn ngày mai ấy
Ta lại phất cờ lúc đến cơ

Hơ hơ...ôi hỡi..hơ hơ hơ

Tự Sự



Tự Sự

Sự nóng giận
Ta có chút lên đầu người thân
Bởi vì đó
Chính là yêu thương thực sự
Sự im lặng
Cũng là sự khinh bỉ coi thường
Và để gió
Tự nổi phong cuồng dữ
Ta yêu
Yêu liệt mình quay quắt
Ta thương
Cung bậc cũng phải nhường
Ta hờ hững
Bởi thế gian là thế
Ta trầm mình
Vào đắm đuối mai sau