Tự Sự
Sự nóng giận
Ta có chút lên đầu người thân
Bởi vì đó
Chính là yêu thương thực sự
Sự im lặng
Cũng là sự khinh bỉ coi thường
Và để gió
Tự nổi phong cuồng dữ
Ta yêu
Yêu liệt mình quay quắt
Ta thương
Cung bậc cũng phải nhường
Ta hờ hững
Bởi thế gian là thế
Ta trầm mình
Vào đắm đuối mai sau
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét