Chủ Nhật, 10 tháng 3, 2013

Kiếp Đau



Kiếp Đau

Đàn ông hoành tráng khắp làng
Đàn bà công hạnh, đoan trang chụp đầu
Đàn ông bờ bến là đâu?
Đàn bà vui chút đổ dầu phụ huynh
Lúc ân ái...mình ơi mình
Dùng con như biển cấm nhìn, cấm khen
Lấy chồng đúng kiểu bạc đen
Đã có thất bát lại lên lục sừng
Đời người muỗi đốt trong mùng
Khóc thầm trong bụng, lạnh lùng trần ai
Lại thèm ước cái kiếp trai
Biết đâu oán nghiệp nó dài đến đâu
Coi đời như cái bể dâu
Nó bé hay lớn...nhưng đâu là bờ
Sinh đời tâm đạo tôn thờ
Nếu không hợp kiếp thì mơ làm gì
Để rồi tan hết xuân thì
Để rồi trĩu nặng hàng mi mưa buồn
Trong lòng nước mắt chảy tuôn
Thế gian là vậy...ai buồn chi đâu
Chỉ là môt cái gật đâu
Để rồi yên phận, bắt đầu ngày mai
Chút vương vấn, tiếng thở dai
Thời gian dần sẽ phôi phai nhạt nhòa
Đời nhẹ chỉ như cánh hoa
Biết nâng niu nó chính là bạn thôi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét