TUYẾT NHẸ
Tuyết rơi từng bông, nhẹ từng bông
Vương vương, vãi vãi , rắc trên sông
Thuyền neo cô quạnh không bóng lái
Liễu nghiêng thân rủ phủ trên dòng
Tuyết rơi như nhắc những mùa đông
Đường xa hưu quạnh lạnh trong lòng
Mai về với nắng, về với gió
Tâm tư để lại với mênh mông
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét