Buổi
tan trường, không hiểu sao lại tự viết lên cuốn sổ của mình:
“Tôi
là khách lữ hành cô độc
Lấy
đường xa lấp kín chuyện u sầu”
Bao
nhiêu năm thăng trầm, nhưng chưa bao giờ có được cảm giác thực sự có được điều
mình mong ước.
Nhưng
lúc nặng nề nhất này, thấy tự tin đến kỳ lạ và có lẽ chưa bao giờ thấy bản thân
thay đổi, quan niệm thay đổi, cách nhìn nhận vấn đề cà cách cư xử cũng thay đổi.
“Cuộc
đời có một dấu chấm ở giữa”
Câu
mới của cuộc đời sẽ là chữ N

Nhìn cũng hơi buồn nhỉ?
Trả lờiXóa